Ngày tôi nhớ lại mình là ai trước khi làm mẹ
Ở một buổi gây quỹ của trường, có người hỏi tôi thường làm gì cho vui. Tôi bật cười theo phản xạ, rồi nhận ra mình không có câu trả lời. Trên đường lái xe về, câu hỏi vô hại ấy cứ ở lại. Tôi biết chính xác điều gì làm từng người trong nhà sáng mắt lên, nhưng đã đánh mất hiểu biết đó về chính mình. Tôi không trả lời được. Tôi có thể kể sở thích, cuốn sách yêu thích và lịch hoạt động của các con. Nhưng điều gần nhất tôi chọn chỉ vì nó khiến mình thấy sống động? Trống rỗng. Trước khi làm mẹ, tôi từng vẽ màu nước. Không xuất sắc. Không kiếm tiền. Và đó chính là điều thú vị. Hộp màu dần rời khỏi bàn, vào tủ, rồi nằm sau đồ dùng học tập. Tôi cứ nói sẽ quay lại khi cuộc sống bớt bận. Tiết lộ nhỏ: “bớt bận” không bao giờ đến. Vì vậy, tôi dành hai mươi phút tối thứ Tư. Bức đầu hơi vụng. Bức thứ hai còn dang dở. Nhưng một phần trong tôi bật sáng trở lại. Tôi không bỏ rơi gia đình. Tôi chỉ cho họ biết một phiên bản đầy đủ hơn của mình—người phụ nữ có thể học, làm bừa bộn và tận hưởng điều gì đó mà không biến nó thành nghề tay trái. Sau này, con gái mang giấy đến ngồi cạnh. Chúng tôi cùng sáng tạo mà tôi không cần tổ chức một “hoạt động cho con”. Sở thích của mẹ thường là thứ đầu tiên bị xóa khỏi lịch và cuối cùng được trả lại. Giờ nó có một cuộc hẹn thật. Có thể đổi giờ, nhưng không tự động biến mất. Sở thích không cần hữu ích, sinh lời hay đáng đăng lên mạng. Nó chỉ cần nhắc rằng bạn vẫn đang trở thành một con người mới. Lần đầu mở lại hộp màu, tôi thấy mình hơi ngớ ngẩn—rồi bất ngờ muốn khóc. Một phần nhỏ tôi tưởng đã biến mất thật ra chỉ đang ngồi yên, chờ được mời quay về. Trước khi mọi người đều cần bạn, bạn từng thích làm gì?
