Tôi tưởng mình làm việc hiệu quả. Thật ra tôi đã kiệt sức.
Đến trưa Chủ nhật, tôi đã hoàn thành đủ việc để thấy mình thật đáng nể. Rồi con gái giơ thứ vừa làm lên và tôi gắt “Không phải bây giờ” mà không thèm nhìn. Hai tay con hạ xuống. Trong chuyển động bé xíu ấy, tôi nhìn thấy cái giá của sự năng suất của mình. Tôi thấy mình thật năng suất. Rồi con gái nhờ tôi xem thứ con vừa làm, và tôi gắt: “Không phải bây giờ.” Khoảnh khắc đó khiến tôi nhận ra mình không hiệu quả. Tôi chỉ kiệt sức với một danh sách việc làm được sắp xếp rất đẹp. Mỗi khi lo lắng, tôi tạo thêm nhiệm vụ. Nghỉ ngơi khiến tôi thấy có lỗi vì thứ Hai luôn có thể được chuẩn bị kỹ hơn một chút. Những dấu hiệu rất dễ bỏ qua: thức dậy vẫn mệt, quên từ đơn giản, bực với yêu cầu nhỏ, lướt điện thoại mà không hồi phục và biến mọi phút rảnh thành việc hành chính. Tôi không cần hệ thống tốt hơn. Tôi cần hệ thống phải chứa ít việc hơn. Vì vậy, tôi chia nhiệm vụ thành thiết yếu, quan trọng và tùy chọn. Rồi tôi tạo danh sách “ngừng làm”. Ngừng gấp những món đồ không cần gấp. Ngừng trả lời ngay lập tức. Ngừng biến mọi sự kiện ở trường thành điều đặc biệt. Ngừng nhận việc trước khi kiểm tra sức mình. Nghỉ ngơi cũng trở nên nhỏ và thực tế hơn: ăn trước khi dọn, đi bộ không nghe gì, để một mặt bàn bừa bộn, nhờ người khác tiếp quản. Nếu kiệt sức, buồn bã, lo âu, cáu giận, mất ngủ hoặc khó sinh hoạt kéo dài, hỗ trợ chuyên môn là điều quan trọng. Self-care không thay thế chăm sóc cần thiết. Sự thật khó chịu nhất là có lúc bận rộn giúp tôi né cảm giác quá tải—nhưng lại khiến những người bên cạnh thấy họ chỉ là sự gián đoạn. Tôi muốn các con nhớ ánh mắt mẹ nhìn chúng, không chỉ nhớ những tuần lễ được sắp xếp hoàn hảo. Bạn đang làm việc gì rất “hiệu quả” nhưng có lẽ chẳng cần làm?
