Con 9 tuổi của tôi xin dùng TikTok
“Cả lớp chỉ có con không dùng TikTok.” Con chín tuổi nói rất khẽ, mắt nhìn xuống sàn. Tôi đã chuẩn bị đủ lý lẽ về quyền riêng tư và thuật toán, nhưng lúc đó tôi không thấy một đứa trẻ đòi ứng dụng. Tôi thấy một đứa trẻ sợ mình đứng ngoài vòng tròn bạn bè. Con không đòi hỏi. Con trông xấu hổ—như thể mình đang bỏ lỡ thứ ngôn ngữ mà mọi người đều nói. Tôi muốn nói “không” và đóng hồ sơ. Nhưng tôi hỏi: “Con nghĩ TikTok sẽ mang lại điều gì?” Câu trả lời không thật sự là những video bất tận. Con muốn chuyện vui, điệu nhảy và cảm giác mình thuộc về nhóm. Điều đó không thay đổi câu trả lời của chúng tôi. Nó thay đổi cuộc trò chuyện. Chúng tôi giải thích rằng sẵn sàng dùng mạng xã hội không chỉ là biết bấm ứng dụng. Đó là hiểu quyền riêng tư, người lạ, quảng cáo, thuật toán, giấc ngủ, áp lực nhóm—và biết khi nào cần rời đi hoặc nhờ giúp đỡ. HHiện tại, câu trả lời là “chưa”, kèm một kế hoạch thay vì bức tường vĩnh viễn. Chúng tôi cùng xem một số nội dung được chọn, để thiết bị ngoài phòng ngủ, tắt tự động phát và thông báo không cần thiết, đồng thời nói về lý do ứng dụng cố giữ sự chú ý. Chúng tôi cũng tìm cách an toàn hơn để đáp ứng nhu cầu thật: học điệu nhảy cùng bạn, mời bạn về nhà, chia sẻ chuyện vui trong không gian phù hợp quy tắc gia đình. Tôi biết trì hoãn có thể khiến con thấy bị bỏ lại. Việc của tôi không phải phủ nhận cảm giác đó, mà là lắng nghe, bảo vệ và tiếp tục xem xét quyết định khi con trưởng thành hơn. Bảo vệ con đôi khi có nghĩa là chấp nhận con sẽ giận mình. Nhưng tôi không bao giờ muốn hai chữ “chưa được” nghe giống như “cảm xúc của con không quan trọng”. Trước khi dùng mạng xã hội, bạn muốn con hiểu hoặc chứng minh được điều gì?
