Kế hoạch chăm sóc tối thiểu giúp tôi làm mẹ vững vàng hơn
Có lần tôi khóa cửa nhà tắm đúng ba phút—không phải để dưỡng da hay thư giãn, mà vì sợ câu hỏi bình thường tiếp theo sẽ khiến mình bật khóc. Ngoài cửa, ai đó vẫn gọi “Mẹ ơi?”, còn tôi nghĩ: hôm nay mình đã cho đi tất cả, sao vẫn có cảm giác chưa đủ? Trả lời tin nhắn muộn? Xong. Bỏ bữa trưa? Không sao. Không có phút yên tĩnh? Làm mẹ là vậy mà, đúng không? Nhưng gia đình không nhận được phiên bản tận tụy vô hạn của tôi. Họ nhận một người đã cạn năng lượng và đang cố hết sức để không cáu gắt. Vì vậy, tôi ngừng chờ một quy trình “self-care” hoàn hảo và lập kế hoạch chăm sóc tối thiểu. Kế hoạch của tôi rất đơn giản: • Ăn một bữa tử tế. • Đi bộ một đoạn ngắn. • Có mười phút không màn hình. • Nói thật với một người đáng tin rằng mình đang thế nào. Tôi cũng tự hỏi: việc gì có thể chia sẻ, đơn giản hóa, trì hoãn hoặc bỏ đi? Kế hoạch này không giải quyết mọi áp lực. Nó chỉ tạo thêm một khoảng nhỏ giữa lúc tôi căng thẳng và lúc tôi phản ứng với người mình yêu. Nghỉ ngơi không phải phần thưởng sau khi hoàn thành việc làm mẹ—vì công việc đó thật sự không bao giờ hết. Một lưu ý quan trọng: buồn bã, lo âu, giận dữ, tuyệt vọng kéo dài, khó sinh hoạt hoặc ý nghĩ tự làm hại mình cần được hỗ trợ sớm bởi chuyên gia phù hợp hay dịch vụ khẩn cấp tại địa phương. Một cuộc đi bộ có thể giúp một ngày khó khăn, nhưng không thay thế chăm sóc cần thiết. Hôm nay, hãy chọn một điều giúp bạn hồi phục và một gánh nặng có thể chia sẻ. Tôi đang học rằng các con không cần một người mẹ biến mất bên trong sự hy sinh. Chúng cần một người biết ngồi xuống, uống nước và nói thành lời: “Mẹ cần được giúp.” Điều gì có thể làm tuần này nhẹ hơn chỉ 10%?
